Trên suốt đường đi, trên cổ tay Hách Liên Quyền những chỗ dây trói ma sát hằn xuống từng vết máu thâm tím. Sợi dây nữ nhân này dùng để tróigã thật kỳ lạ, cách trói cũng rất lạ, dùng đủ mọi cách vẫn không thể nào giãy ra được, càng giãy càng thương nặng hơn. Trong tầm mắt của nàngthì căn bản không tìm ra được một cơ hội nào để đào thoát.
- Tây Sở vương, ta đã sớm nói với ngươi là không cần uổngphí sức lực mà! – Cảnh Dạ Lan nhìn vẻ mặt chật vật của gã rồi nói. Đêmqua Hách Liên Quyền đã bắt đầu vội vàng đứng ngồi không yên nhưng phỏngchừng gã không thể tưởng tượng được là còn có chuyện ở phía sau càng làm cho gã phát điên hơn nữa kìa.
- Bắc An vương phi, để rời khỏi sơn cốc này còn một đoạnđường nữa, chi bằng chúng ta nói chuyện bình tĩnh với nhau. – Hách LiênQuyền chợt đề nghị. Cứng rắn không có tác dụng vào lúc này, lấy sự mềmdẻo mới có thể kéo dài thời gian, trước mắt thì mạng sống là quan trọngnhất.
Cảnh Dạ Lan cười nhạt nói:
- Được, dù sao trên đường cũng rất buồn chán, chi bằng nghe ngươi nói chuyện.
- Bắc An vương phi, chuyện ngày hôm đó là do ta đắc tội màmời người và Bắc An vương. Hách Liên Quyền ta rơi vào tay vương phi hailần, dù không muốn chấp nhận thua cũng không được! – trong lời nói củagã có cảm khái và thán phục.
Cảnh Dạ Lan híp mắt lại, trong lòng cười thầm. Hách Liên Quyền, ngươi cho ta là đứa trẻ lên ba chắc, những lời này là muốn phỉnh ta
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tu-phi-ta-vuong/1583272/chuong-226.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.