Ánh mắt của nàng bị hắn hấp dẫn, hắn không còn là một Bắc An vương bạo ngược mà im lặng như nước, không có chút lệ khí.
Khẽ than một tiếng, nàng ngồi xuống bên cạnh hắn. Gió mát trong sơncốc thổi tới mang theo hơi lạnh, suy nghĩ đắn đo một hồi nàng vẫn quyếtđịnh ôm hắn rồi dùng chiếc áo khoác duy nhất bọc hai người lại.
Nóng quá, nóng như bỏng tay! Tay nàng đặt trên trán hắn, ánh mắt lolắng vô cùng! Đúng là hắn đã cố chịu đựng nên mới chống đỡ được tới bâygiờ. Dù có muốn trách mắng thì nàng vẫn vươn tay ôm lấy cổ hắn làm chothân thể hai người dựa vào nhau càng gần sát hơn.
Trái tim nảy lên thình thịch, âm thanh lớn tới mức khiến cho Cảnh DạLan muốn đập cho nó một cái để nó ngừng lại. Thôi quên đi, dù gì cũng là trái tim mình, thỉnh thoảng cũng cho nó thoải mái phóng túng chút.
Miệng nàng lầu bầu:
- Người ngươi ôm không phải là Hiên Viên Khanh Trần, ngươiđang ôm gối đầu, ngươi ôm không phải là Hiên Viên Khanh Trần, ngươi đang ôm gối đầu… – nhưng mà làm sao lại có một cái gối đầu có khuôn mặt tuấn mỹ, cơ thể ấm áp mềm mại và cứ bám chặt lấy nàng chứ?!
Ai, nàng không ngừng trấn an chính mình, không được nghĩ tới ngườitrong lòng nữa. Và phải mất nửa ngày thì nàng mới khôi phục lại thái độbình thường.
Nhưng mà nàng không hề hay biết khóe miệng người đang dựa trong lòng chậm rãi hiện lên ý cười ngọt ngào.
Gối đầu?! Được, nàng nói là cái gì thì liền là cái đó đi! Chỉ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tu-phi-ta-vuong/1583271/chuong-225.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.