Giữ màn đêm yên tĩnh, giọng nói của người mới tới khiến cho tiết xuân ấm áp ở Lan Lăng bị nhiễm một trận hàn băng song lại bình thản kỳ lạ.
Cảnh Dạ Lan hơi hơi nhíu mày:
- Ngươi tới làm cái gì? – trong lòng nàng có điểm hờn giận, không phải vì sự xuất hiện của hắn mà là vì câu nói của hắn.
- Ta tới tìm nàng nhưng không ngờ lại nghe được một ít chuyện, nàngsẽ không nghĩ là ta cố ý đó chứ? – hắc y nhân đứng trong gió đêm, vừarồi quả thật Cảnh Dạ Lan đã không chú ý bằng không thì nàng đã chẳng dây dưa nói lời vô nghĩa với Tô Tĩnh Uyển. Nàng tuyệt đối không muốn hắnnghe thấy một chữ nào hết!
- Nghe được thì nghe chứ sao, ngươi cố ý thì vẫn là cố ý, không liênquan tới ta. Còn không mau đi đi! – nàng xoay người, liếc mắt nhìn hắn.
- Cảnh Lan, giao nàng cho ta! – hắn phát hiện khi nãy nàng hơi hơibĩu môi nên bất giác nở nụ cười. Nhưng lúc nhìn Tô Tĩnh Uyển thì ánh mắt lại lạnh băng, ý cười trong mắt cũng không có như vừa rồi, sóng mắt lưu chuyển cứ như đao phong vậy.
- Không được, chuyện giữa ta và nàng thì ta tự mình giải quyết, không cần ngươi nhúng tay vào! – nàng quay đầu nhìn gương mặt xám như tro tàn của Tô Tĩnh Uyển; nếu đem nàng ta giao cho hắn thì e là nàng có lỗi với Tô Vân Phong mất. Nghĩ vậy, nàng chuyển mình nhanh chóng chắn trước mặt người mới tới.
Hắn thấy Cảnh Dạ Lan cố ý cự tuyệt nên chậm rãi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tu-phi-ta-vuong/1583246/chuong-200.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.