Hắn cười lạnh, mỗi một giãy dụa của Tô Tĩnh Uyển đều nằm vào đáy mắt hắn, khí lực trong bàn tay càng ngày càng lớn:
- Tĩnh Uyển, ngươi còn nhớ rõ mình từng phát hạ lời thề lúc vào vương phủ không?
Hắn hạ giọng nói nhỏ, bàn tay kia khẽ vuốt ve hai má nàng.
- Nhớ rõ… – hai tay Tô Tĩnh Uyển túm lấy cổ tay hắn, hai má vì khôngđủ dưỡng khí nên dần phát tím. Lúc nàng gả vào Bắc an vương phủ thì từng phát thệ sẽ không phản bội Hiên Viên Khanh Trần, mỗi một chữ đều khắcvào tâm khảm nàng và nàng cũng đã làm như thế. – Ta … chưa bao giờ… quên điều đó… – nàng nói đứt quãng, giọt nước mắt rớt xuống mu bàn tay HiênViên Khanh Trần.
- Cô vương đã cảnh cáo ngươi, không cần đùa giỡn mấy trò tiểu xảo,nếu không cô vương sẽ không tha thứ cho ngươi. Cho dù ngươi đã cứu ThuThủy nhưng cô vương cũng sẽ không lưu tình mà giết ngươi! – hai hàng mày tưởng chừng túm lại một chỗ, tay hắn vận sức nhấc bổng cả người Tô Tĩnh Uyển lên.
Mũi chân Tô Tĩnh Uyển giãy giãy không ngừng hy vọng chạm tới mặt đất. Trong miệng không thể nào phát ra được tiếng động gì, chỉ nghe thấytiếng “ù ù” của không khí loãng dần bên tai.
Hắn nói là làm, hắn thật sự muốn giết nàng!
Hai tay nắm chặt lấy cổ tay áo hắn, ngón tay ra sức bấm chặt tớitrắng xanh. Trước mắt nàng mọi thứ dần mơ hồ, bên tai ù ù hỗn loạn…
Hắn dám ra tay ở trong Vân vương phủ, chỉ vì Hoa Mị Nô mà hắn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tu-phi-ta-vuong/1583247/chuong-201.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.