Độc tố nhanh chóng chạy khắp người, Tô Tĩnh Uyển vô lực ngồi phịchxuống đất, trong đáy mắt là hình ảnh phản chiếu đôi mắt băng sương củanàng.
- Hừ! – trên gương mặt tái nhợt của nàng ta hiện lên từng đường màuđen ẩn ẩn nhưng vẫn nổi ý cười mỵ hoặc như thường. – Đừng giả thần giảquỷ nữa, rốt cuộc ngươi là ai? – cho dù trong lòng đang lo lắng không tự chủ dần dần khuếch tán ra nhưng nàng ta vẫn mạnh mẽ chấn an tinh thần.
- Quan trọng không? – Cảnh Dạ Lan thong thả nói, đôi mắt nheo lạiphụt ra hàn quang, xem ra độc tố đã bắt đầu phát rồi. Cảnh Dạ Lan cườikhẽ, ngồi xuống trước mặt Tô Tĩnh Uyển. – Quận chúa, mùi vị dễ chịukhông?
Một lát nữa thì nàng ta chắc chán sẽ đau đớn hơn nhiều, còn nàng thì chỉ cần đứng nhìn, ánh mắt lạnh lẽo.
Trên đôi môi dần rút đi huyết sắc, tràn ra một đường máu đen từ khóemiệng rồi chạy uốn lượn xuống, hàm răng hơi mở ra, máu đen lập tức ào ra qua những khe răng.
- Ca ca đúng là không công dưỡng ra một con sói, bất luận ngươi cóphải là người mà bản quận chúa ta nghĩ tới hay không nhưng ngươi đãthiếu nợ ca ca ta; nếu ta xảy ra chuyện gì thì ca ca nhất định sẽ rấtđau lòng. Ta chính là muội muội duy nhất từ nhỏ cùng ca ca sống nươngtựa lẫn nhau, ngươi thật sự nhẫn tâm thương tổn huynh ấy?
Tô Tĩnh Uyển không dám chắc những lời này có tác dụng gì với ngườitrước mặt không nhưng nàng ta vẫn muốn thử một lần. Trong thư phòng,nàng ta thấy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tu-phi-ta-vuong/1583245/chuong-199.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.