“Làn càn cái gì đó?” Tô Tĩnh Uyển thông thả nói ra lờinày, đuôi lông mày nhếch lên hiển hiện ý cười lạnh lùng dưới ánh trăngmông lung ẩn hiện nhìn thấy không rõ ràng.
“Làm càn? Ta có điều gì làm càn xin quận chúa chỉ giáo ! Cảnh Dạ Lan ngược lại cười như mùa thu tỏa nắng.
“Xem ra ca ca của ta đã quá mức sủng ái ngươi rồi, bấtquá, ta nghĩ cho dù ngươi không còn nữa, ca ca cũng sẽ không trách mắngta quá nặng đâu”. Cước bộ nàng nhẹ nhàng, nói thẳng mục đích của mìnhvới Cảnh Dạ Lan.
“Quận chúa muốn giết ta sao?” Nàng liếc mắt hỏi, nhưngkhông có nữa phần sợ hãi, bàn tay nâng lên mái tóc dài vuốt ve. Động tác mê ly lại mang vài tia dụ hoặc, thường thường liếc về phía nàng ta,trong đôi mắt hiện lên sát khí chỉ một chút xíu nhưng làm cho Tô TĩnhUyển lạnh run.
Ánh mắt này….
“Thì đã sao?” Nàng đề cao giọng nói, thân mình tiến vêphía trước một chút, không ngừng giang tay tựa hồ muốn chụp lấy Cảnh DạLan , một bàn tay bé nhỏ từ trong ống tay áo rộng lớn xuất hiện, đầuchâm nhọn tinh tế lại có màu xanh nhạt, cố ý lại chỉ như vô tình đãchạm vào cổ tay của nàng , khi tiếp xúc đó nàng thấy đầu ngón tay têrần.
“Quận chúa cẩn thận!” Cảnh Dạ Lan lập tức chế trụ cổ tay nàng, giống như đồng chí cảnh sát đeo cồng cho tội phạm.
.
Trong lòng bối rối, trước mắt có chút hoa mắt
choáng váng, muốn kéo bàn tay của mình về.
Đầu ngón tay giống như bị châm nhẹ một cái, tuy rằngthực sự
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tu-phi-ta-vuong/1583244/chuong-198.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.