Tùng Trúc Uyển
Chân Cảnh Dạ Lan không ngừng hướng về phòng ngủ, dần dần ổn định hôhấp dồn dập. Trong phòng yên tĩnh, tiếng hít thở của nàng vô cùng rõràng.
Sau khi ngồi thật lâu, tâm nàng mới một chút một chút khôi phục bìnhtĩnh, trong phòng ngủ như trước không có đốt nến, quen bóng tối, nàngngược lại càng thêm thích một chỗ như vậy.
Trong bóng tối nàng đứng thẳng trước gương đồng, cởi bỏ búi tóc, máitóc dài buông xuống ở sau người, gương mặt khéo léo càng có vẻ đầy đặn.Nàng nâng tay vuốt ve đôi môi, ở môi tựa hồ còn lưu lại hơi thở của hắn. Ngón tay chảy xuống, cởi khuy áo ra, trên da thịt loã lồ ở cổ áo tảnglớn vết yêu xanh tím.
“Cảnh Lan…Cảnh Lan.” Vành tai tóc mai chạm vào nhau, hắn nỉ non thìthầm làm cho giờ phút này nàng càng cảm thấy cô độc, hai gò má khôngkhỏi nổi lên ửng hồng.
Cảnh Dạ Lan ngươi đang làm cái gì?! Trong giây lát nàng bừng tỉnh,suy sụp ngồi ở bên giường, ngươi nghĩ đến hắn sao? Đầu ngón tay run nhènhẹ tiết lộ ra chỗ nội tâm nàng một tia bất an.
Thu Thuỷ…
Đôi mắt sáng như nước, tinh khiết trong suốt! Cảnh Dạ Lan không khỏikhốn khổ cười rộ lên, nàng như hoa sen nước, thanh thấu sạch sẽ, khôngbị trần thế gian ô nhiễm, làm cho nàng cũng không thể hận. Mỗi tiếng một tiếng gọi tên hắn, nói những lời nói đều có thể nghe ra nàng ái mộ Hiên Viên Khanh Trần. Nếu đổi làm những người khác, có lẽ nàng có thể hậnvài phần, nhưng là…
“Cảnh công tử.” Thanh âm ngoài cửa làm đáy mắt Cảnh Dạ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tu-phi-ta-vuong/1583243/chuong-197.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.