Tay y thong thả nắm lấy cổ tay Cảnh Dạ Lan, da thịt tinh tế như nữtử, mang theo hơi ấm từ đầu ngón tay truyền đến cổ tay Cảnh Dạ Lan.
“A Cảnh, đây là tâm ý của ta, nàng hiểu được, có phải hay không?” Hắn cúi người tới gần nàng, mùi hương thản nhiên không biết tên từ trênthân thể của nàng phát ra, không phải mùi son phấn của nữ tử.
Y, chỗ nào cũng nhúng tay vào, vô luận như thế nào cũng sẽ không bỏ qua nàng !
Duỗi cánh tay bước tiếp theo sẽ ôm nàng vào trong ngực, y thấy CảnhDạ Lan không có né tránh, trong lòng một trận kinh hỉ, chậm rãi ôm nàngvào trong ngực.
“A Cảnh.” Y gọi tên của nàng, nhưng thân thể người trong lòng vẫncứng ngắc không có một tia nghênh hợp. Cuối cùng Tô Vân Phong nâng mắtlên, chế nhạo cười chính mình. “Vẫn là không được sao?” Uể oải buông tay ra, cước bộ lảo đảo lui ra phía sau vài bước. Kia cười buồn bã!
“Thực xin lỗi.” Cảnh Dạ Lan nhẹ thở ra, không dám nhìn Tô Vân Phongliếc mắt một cái nữa, người nàng không muốn tổn thương nhất chính là y,nhưng lại cố tình khiến y tổn thương sâu nhất.
Xoay người, nàng rất nhanh rời đi, một khắc không thể dừng lại bên người y nữa.
Ta không phải không có tình cảm, chỉ là Tô Vân Phong, ta không thểchấp nhận một chút tâm ý của ngươi lần nữa, về phần là bởi vì sao, takhông biết, ta không cách nào lý sự rõ ràng.
Chờ nàng chạy xa, một mảnh thân ảnh hồng sắc tới gần, đi đến trướcthư phòng Tô Vân Phong, nhìn hắn đưa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tu-phi-ta-vuong/1583242/chuong-196.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.