“Không cần.”
Cảnh Dạ Lan dắt dây ngựa của Tô Vân Phong, xoay người lên ngựa, không quan tâm đến hắn, một mình đi lướt qua người hắn. Hiên Viên KhanhTrần cũng không để ý, chỉ không nhanh không chậm đi theo bên người nàng, nhưng lại một khắc cũng không cho Tô Vân Phong có cơ hội tới gần CảnhDạ Lan.
Trở lại địa điểm xuất phát, Cảnh Dạ Lan theo Tô Vân Phong đứng chungmột chỗ, mà Thu Thủy sáng sớm chờ đợi hắn trở về thấy Hiên Viên KhanhTrần liền không ngừng bổ nhào vào trong lòng hắn.
“Ca ca, vì sao giờ ngươi mới trở về, ta đã lo lắng cho ngươi cả nửangày.” Nàng ngẩng mặt, trong con ngươi không rảnh đảo qua vừa rồi, hàmchứa ý cười.
“Cho ngươi lo lắng, vừa rồi ca ca nói chuyện phiếm cùng với Cảnh công tử, đều không có nghe Vân Vương gia tìm chúng ta.” Hắn vuốt vuốt máitóc dài của Thu Thủy, đôi mắt lại nhìn chằng chằm Tô Vân Phong cùng Cảnh Dạ Lan cách đó không xa. Thanh âm không lớn, nhưng lại đủ có thể làmcho bọn họ nghe hắn nói cái gì đó.
Ta nói rồi, ta sẽ không buông tay nàng! Hiên Viên Khanh Trần nhìn TôVân Phong xử sự trên mặt không có một tia sợ hãi không có cả một tia xúc động, mà vẻ mặt của Cảnh Dạ Lan có chút không được tự nhiên, ngược lạinàng tức giận trừng mắt liếc hắn một cái.
Một tia cười yếu ớt gợi lên ở khóe môi, nếu là nói đến thủ đoạn vôlại, Cảnh Dạ Lan nàng sợ là vẫn không đạt đến đủ trình độ, Hiên ViênKhanh Trần ta muốn người là chuyện chưa bao giờ thất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tu-phi-ta-vuong/1583241/chuong-195.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.