Có lẽ mọi chuyện vẫn diễn ra bình thường nhưng trong lúc vô tình nàng tìm thấy một bao thuốc bột do Tiểu Khả đểlại, ở lần chạy trốn trước chính Tô Tĩnh Uyển đã đưa cho. Chỉ cần dùngrượu pha cùng thì có thể làm cho người ta mê man, thần không biết quỷkhông hay. Nàng đã bôi trên môi, chỉ còn chờ Hiên Viên Khanh Trần mắccâu!
Cảnh Dạ Lan biết, mấy ngày nay nàng đốixử như vậy hẳn là hắn không nhịn được, huống hồ hắn vẫn thấy khúc mắc về quãng thời gian giữa nàng và Tô Vân Phong khi ấy.
Hiên Viên Khanh Trần, ngươi không tinbất kỳ một ai, đó là ưu điểm lớn nhất, đồng thời cũng chính là nhượcđiểm lớn nhất của ngươi! Còn ta thì cũng như thế!
Thay y phục màu đen, búi gọn mái tóclên, Cảnh Dạ Lan lấy từ bên hông hắn một túm chìa khóa đại lao, thânhình linh hoạt như mèo chuồn ra khỏi Ngọc Thần cung, lẩn vào bóng đêm.
Bọn người tuần tra ban đêm trong Bắc Anvương phủ đột nhiên thêm nhiều, điều này không nằm ngoài sở liệu củanàng, là phòng ngừa có người tới cứu Tô Vân Phong. Nàng dựa vào trí nhớđịa hình trong vương phủ mà dò đường, cuối cùng cũng tìm thấy chỗ giamgiữ nàng ngày đó.
Trốn sau bụi cây thấp bên ngoài cửa đạilao, mãi tới bây giờ nàng mới nhìn rõ bên ngoài nơi này. Hiên Viên Khanh Trần đúng là không tầm thường, tại thời cổ đại với những kỹ thuật thôsơ, lạc hậu mà có thể xây dựng nên một đại lao cao lớn như vậy. Hơn nữa, bốn phía đều không có cây cối lớn, cái này dùng để ngăn chặn có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tu-phi-ta-vuong/1583175/chuong-129.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.