Gương mặt gầy gò đảo nhanh qua sự lạnh lùng rồi một nụ cười ôn hòa gợi lên nhìn lại nàng.
- Sao nàng lại tới đây? – cái giọng khàn khàn khô khốc thoát ra từ bờ môi khô nứt. Cánh tay khẽ nhúc nhích, hình như muốn cầm lấy tay nàng.Sợi xích trói tay bị cử động này khiến cho một trận tiếng động vang lên.
- Ngươi đừng có động! – nàng đè cánh tay hắn lại. Hiên Viên KhanhTrần đúng là điên rồi, cư nhiên dụng hình với Tô Vân Phong! Hắn khôngchỉ là người hoàng tộc của Lan Lăng còn là người nắm trong tay binhquyền lớn nhất. Thế này thì quan hệ giữa hai nước nhất định sẽ có chuyển biến xấu!
Tô Vân Phong nhẹ nhàng lắc đầu, ngược lại an ủi Cảnh Dạ Lan:
- Ta vẫn tốt lắm, chỉ là…
- Đừng nói nữa, ngươi tuyệt đối không tốt chút nào! – mắt al cay cay, nàng lại thiếu Tô Vân Phong một món nợ ân tình rồi. Nàng đỡ lấy cánhtay của hắn, nhẹ giọng hỏi. – Còn có thể cử động được chứ?
- Ta vẫn cử động được! – hắn nói, kéo tay Cảnh Dạ Lan lại. – Nhưng bây giờ ta không thể đi được.
- Bây giờ không thể đi vậy ngươi đợi tới khi nào? Ngươi nghe ta, maurời khỏi nơi này, Hiên Viên Khanh Trần tạm thời sẽ không làm gì với tađâu! – nói xong, nàng mở sợi xích cho hắn rồi kéo hắn đứng lên.
- Không được, Mị Nô! – Tô Vân Phong hô nhỏ một tiếng giữ chặt lấy tay nàng; đột nhiên, một ngụm máu tươi phun ra, dòng máu ấm nóng đổ xuốngcánh tay trắng nõn của Cảnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tu-phi-ta-vuong/1583176/chuong-130.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.