Tỉnh lại từ cơn ác mộng, hàng mi congvút của Cảnh Dạ Lan khẽ lay động vài cái rồi mở ra; nàng nghiêng đầunhìn một mảnh hỗn độn trước mắt. Nàng chậm rãi ngồi dậy, chăn gấm chạyxuống khỏi da thịt khiến cả người nàng bại lộ trong không khí; hơi lạnhkhiến nàng khẽ run lên, ánh mắt hướng tới những vết thâm xanh, tím trênngười. Theo bản năng, nàng đem chăn quấn quanh người rồi bước xuốnggiường.
Giữa nàng và hắn mãi mãi chỉ tồn tại một chuyện duy nhất đó là làm thương tổn lẫn nhau. Ngày hôm qua, vì tìnhthế cấp bác mà nàng ra tay khiến hắn bị thương, mục đích chỉ là muốnngăn cản hành động giết chóc của hắn; đổi lại chính là nàng nhận lấy một sự lăng nhục thê thảm!
- Vương phi, xin hãy để nô tỳ hầu hạ người. – nhìn bộ dáng CảnhDạ Lan, Tiểu Ngôn cúi đầu đỏ mặt nói.
Thấy nàng ta như vậy, Cảnh Dạ Lan liền biết được có người sai bảo tới nên lạnh lùng nói:
- Không cần ngươi hầu hạ, nói với Vô Ngân là chờ một lát ta sẽ tới.
Nàng nhận quần áo do Tiểu Ngôn đưa lên, chải đầu rửa mặt thực đơn giản rồi đứng dậy tới chỗ Vô Ngân.
Từ hôm đó trở đi, mỗi khi trời còn chưakịp tối thì Cảnh Dạ Lan lệnh cho Tiểu Ngôn đóng cửa Ngọc Thần cung lạiđi ngủ. Cho dù là Hiên Viên Khanh Trần đến cũng không thèm nhìn mặt. Hôm nay cũng như thế, nàng nằm trên giường chợp mắt ngủ, mãi cho tới lúcbên ngoài vang lên tiếng động càng lúc càng lớn.
Đột nhiên nàng mở bừng mắt, phía sautruyền tới tiếng bước chân quen thuộc.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tu-phi-ta-vuong/1583174/chuong-128.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.