Không phải lần đầu tiên bị hắn dối xửmột cách thô bạo, vô tình như vậy mà lần đầu tiên trong tình cảnh này mà tim Cảnh Dạ Lan lại dâng lên một thứ tình cảm kỳ quặc.Hô hấp sắp không thông, ngực nhói lênđau đớn không nàng cảm thấy tim mình đột nhiên ngừng đập, nỗi đau củathân thể không thể nào so sánh được với thứ cảm giác này.Hôn như chiếm đoạt, một sự phẫn nộ, hận không thể phá hủy nàng cứ thế tàn sát bừa bãi trong miệng Cảnh Dạ Lan;từ cổ nàng chảy xuống một một ngụm dường như là vết thương, là nỗi đâutrong lòng hắn!Hoa Mị Nô, ngươi dám làm cô vương đau thì ngươi nhất định cũng phải đau cùng cô vương…Giữ chặt lấy cổ tay không ngừng giãy dụa của nàng, Hiên Viên Khanh Trần cười lãnh khốc:- Hiện tại là lúc độc phát, sao ngươicòn có đủ sức lực để làm ta bị thương một lần nữa chứ! – hắn tháo chiếcđai lưng áo buộc chặt cổ tay Cảnh Dạ Lan lại áp quá đầu, ánh mắt liếcnhìn mười đầu ngón tay nàng siết chặt thành quyền tới xanh mét, đôi môibị cắn nát khiến máu tươi chảy túa ra.- Hẳn là rất đau, thuốc này rất mạnh,chỉ có đưa cho ngươi dùng thử qua thì cô vương mới có thể dùng cho ThuThủy. – hắn chậm rãi nói xong rồi lấy một bình sứ đặt xuống giường.Hắn vì nàng mà chuẩn bị thuốc giảm đauđớn, nhưng xem ra nàng không cần! Hắn vô tâm, còn nàng vô tình; biếtnàng là một kẻ vô tâm thì một kẻ cũng vô tâm như hắn sao có thể nói tớichữ tình.Trong đáy mắt Cảnh Dạ Lan chỉ có hình ảnh ánh mắt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tu-phi-ta-vuong/1583173/chuong-127.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.