Như nhìn thấu tâm tư hắn, Vô Ngân bình thản nói:
- Yên tâm, Thu Thủy không có chuyện gì, chỉ là có chút chuyện vặt thôi!
Hoa Mị Nô,chỉ vì ngươi, ngay cả Thu Thủy mà Khanh Trần cũng xem nhẹ rồi! KhanhTrần thay đổi là chuyện tốt hay là chuyện xấu, hiện tại y cũng không cócách nào đoán biết được.
Nghe Vô Ngân nói Thu Thủy không có việc gì thì hắn mới yên tâm.
- Tô Vân Phong nói hắn đưa tới một cây dị thảo, có ích với bệnh tình của Thu Thủy sao?
- Đâu chỉ là giúp, đối với Thu Thủy đó còn là một đường sống nữa! – không ngờ lúcnày Tô Vân Phong lại ra tay giúp đỡ tìm được dị thảo “Ngọc lưu ly sắc”được ghi lại trong sách cổ. Trên thế gian này chỉ có một cây, y tìmnhiều năm, phá hư không biết bao nhiêu đôi hài, bây giờ nhờ có hắn màkhông uổng công sức rồi.
Nhưng mà Hiên Viên Khanh Trần cũng chỉ cười lạnh nói:
- Thật ra hắn đã hao hết tâm tư, đáng tiếc là hắn cũng muốn người khác cảm kích mới vừa lòng!
- Ngươi lạilàm sao vậy? Hắn đưa tới thứ đó mặc kệ là vì nguyên nhân gì, chỉ cần cógiá trị cho ngươi là được rồi. Ta nói ngươi nghe, có thảo dược “Ngọc lưu ly sắc” này thì dù Hoa Mị Nô có nguy kịch tới mấy cũng không nguy hiểmtới tính mạng. – Vô Ngân hưng phấn nói.
- Trong điển tịch sách cổ có viết, Ngọc lưu ly sắc ngoài công dụng làm thuốc cứungười thì cũng có khả năng giải kịch độc thiên hạ, vậy độc tố trên người nàng cũng có thể giải
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tu-phi-ta-vuong/1583154/chuong-108.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.