VôNgân sớm đã chờ ở đại sảnh thấy bọn họ trở về mới thầm thở phào một hơi. Vô duyên vô cớ Hiên Viên Khanh Trần mang Hoa Mị Nô rời khỏi Bắc Anvương phỉ làm hại y hao tâm tổn sức đuổi tới Tuyết cốc; sau đó người hầu báo rằng không thấy hai người họ đâu, thế là cả cốc một đêm hỗn loạn.- Sao ngươi có hứng tới nơi này chơi vậy? – Hiên Viên Khanh Trần nhìn Vô Ngân rồi cười hỏi.-Hừ, ngươi nghĩ là ta cũng giống như ngươi thích tới cái nơi này hả? Lạnh muốn chết! – y oán giận, đột nhiên cái mũi nhăn lại, hỏi dồn. – Ai bịthương?- Là cô vương, chỉ là một vết thương nhỏ thôi! – Hiên Viên Khanh Trần cười cười nói.-Vết thương nhỏ? – ánh mắt sắc bén của Vô Ngân phát hiện trên áo choàngcủa hắn hiện lên một mảng màu dị thương ngay chỗ bả vai. – Đưa ta xem,hình như là vết thương vỡ ra rồi!-Được! – Hiên Viên Khanh Trần nói xong thì kéo tay Cảnh Dạ Lan. – Giúp cô vương bôi thuốc. – giọng điệu như ra lệnh không cho người khác từ chối. Nàng còn chưa có phản ứng lại thì hắn đã hướng tới Tô Vân Phong nói lời xinh lỗi:- Vân vương gia, một đường vất vả rồi, trước tiên hãy nghĩ ngơi trước, cô vương tạm thời không tiếp đãi được.-Vương gia cứ đi xử lý vết thương trước, Tô mỗ lui xuống trước vậy! – TôVân Phong lạnh nhạt cười, ánh mắt xẹt qua mặt Cảnh Dạ LanNgũ quan nhỏ nhắn, xinh xắn của nàng khẽ nhăn lại, trộm thè lưỡi với HiênViên Khanh Trần. Động tác rất nhỏ này giây lát lọt vào
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tu-phi-ta-vuong/1583153/chuong-107.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.