Hơi lạnhcàng phát ra nặng hơn khiến cho nàng dần lâm vào hôn mê; cô cắn chặtkhớp hàm, nàng không ngừng nói với chính mình rằng hãy nhịn một chút, sẽ trôi qua nhanh thôi.
Trong mơ mơ màng màng, nàng như được ai đó ôm lấy:
- Nàng sẽ không có việc gì đâu! – một tiếng nói nhỏ nhẹ kia lmaf cho tâm nàng nhất thời bình yên lại.
Là ngươi!Mỗi lần nghe hắn nói chuyện thì lòng nàng chợt yên lặng, cũng giống nhưkiếp trước vậy, chỉ có hắn mới có thể khiến cho nàng yên bình. Vì saoHiên Viên Khanh Trần lại không làm được?
Đáng ghét,cần gì phải nhớ tới hắn… Trong đầu nàng nhớ tới lời hắn nói lúc đó, đồng sinh cộng tử! Đồ ngốc, ta không phải là Hoa Mị Nô, ta là Cảnh Dạ Lan,những lời ngươi nói ta sẽ không cảm thấy cảm động đâu! Nàng không hềphát hiện rằng trên khóe miệng mình đang gợi lên một nụ cười ấm áp. Điều này khiến cho người đang ôm lấy nàng lâm vào si mê.
Cho dù đangngủ thì thời điểm độc phát vẫn hành hạ cơ thể nàng, mãi tới khi đau đớnqua đi thì nàng mới có thể ngủ yên một lát. Một bàn tay ấm áp nhẹ nhànggiúp nàng lau đi mồ hôi trên trán.
- Cám ơn, Vân vương gia!
- Nàng biếtlà ta? – Tô Vân Phong nhẹ giọng nói, ánh mắt đầy kinh ngạc nhìn Cảnh DạLan. – Khá hơn chút nào không? – hắn lo lắng hỏi. Mới có chút thời giankhông gặp mà nàng đã bị bệnh tới mức này rồi ư?
- Tốt hơnnhiều, ta không sao! – nàng cố gượng cười với hắn. Nam nhân này ôn hòanhư gió, lúc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tu-phi-ta-vuong/1583155/chuong-109.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.