Uy hiếp hắn!
Hiên Viên Khanh Trần nhếch hàng mày rậm đen, cười lớn tiếng: “Thật sự là buồn cười. Ngươi giấu Vương phi của cô vương. Cô vương đến đòi về mà ngươi lại không trả, đây là đạo lý gì?” Không đợi Tô Vân Phong trả lời, hắn đi nhanh tiến lên, cười tà mị, thấp giọng nói: “ Đáng tiếc nàng đã sớm là người của Hiên Viên Khanh Trần ta. Nhưng cho dù cô vương chơi chán không cần nữa thì cũng không tới phiên ngươi Tô Vân Phong!”
“Bắc An Vương, ngươi quả nhiên là muốn động võ?” Hắn đảo ánh mắt qua Hiên Viên Khanh Trần, người hầu bên người vận sứcchờ lệnh. Hắn cười lạnh nhạt như trước, nhưng vẻ tươi cười ấy lại ẩn ẩnsát khí.
Trong lúcnhất thời, hai người nhìn thẳng mà đứng, sát ý vô hình trung tràn ngậpkhắp trong phòng. Ai động thủ trước, tuy rằng sẽ chiếm được thế thượngphong thế nhưng lại sẽ phá hư hoà khí trước nay giữa hai quốc gia, mâuthuẫn bấy lâu này vẫn ngủ đông ắt sẽ có cơ hội bùng nổ. Cứ như vậy, sẽdấn đến phát sinh chiến sự là điều không thể tránh khỏi. Ai cũng đangchờ đối phương ra tay.
“Vương gia” Một giọng nói nhẹ nhàng vang lên đánh vỡ cái không gian nghẹt thở kia, không khí tựa hồ cũng vì thế mà chẫm rãi lưu thông.
Tô Vân Phong nhìn Cảnh Dạ Lan đứng ở nơi đó, hơi hơi giật mình. Hắn đã gọi người đưa nàng ra khỏi vương phủ vào cung, lấy thân phận nữ quyến vương phủ tránh né ở trong cung. Hiên Viên Khanh Trần là người Đại Nguyệt, bí mật đếnLan Lăng dĩ nhiên là đã phạm điều tối
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tu-phi-ta-vuong/1583113/chuong-67.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.