“Có phải ta thế này khiến cho vương gia sợ không? “Nàng nở nụ cười. Trong phủ của Tô Vân Phong có rất nhiều danh cơthiếp. Mỗi người đều là nử tử xuất chúng nhưng e là không có một ngườinào dám nhìn hắn trực diện như nàng.
“Không, Mị Nô. Cho dù nàng như thế nào đều rất đẹp”. Lời hắn khen luôn làm cho ngươi ta cảm thấy xuất phát từ chân tâm. Điểm này Cảnh Dạ Lan cũng rất đồng thuận.
“Vương gia thường xuyên khích lệ người sao?” Đôi mắt nàng tràn đầy ý cười, không một chút e ngại, trước mặt hắn chảivuốt mái tóc dài đen mượt, từng lọn tóc rơi xuống giống như mặt nướctrút xuống đầu vai. Cây lược gỗ chải xuống vuốt ve từng sợi tóc, đầungón trắng nõn lần trong mái tóc đen như ẩn như hiện. Tô Vân Phong ở một bên nhìn, ánh mắt mê say.
Xinh đẹp lộra làm cho một người bệnh mới khỏi như nàng càng phát ra vẻ chọc ngườingười trìu mến, hết lần này đến lần khác mềm mại đáng yêu như vậy nhưnglại bất khuất và kiên nghị làm cho nàng khác hẳn với những nữ tử bìnhthường khác. Khó trách Hiên Viên Khanh Trần muốn giam giữ nàng. Nhưngsuốt từ lúc ở chung tới hiện giờ, Tô Vân Phong chưa có cách nào nhìnthấu được lòng của thiên hạ trước mắt .
Ánh mắt củanàng thật sự không giống những nữ tử lứa tuổi này nên sở hữu, một tiatrong trẻo nhưng lạnh lùng. Ánh mắt có một thứ lạnh lùng, xa lánh vàkiên định.
« Mị Nô, nàng hãy chuẩn bị thật đẹp, ta dẫn nàng đi xem mấy thứ này”
« Là cái gì ? » Miệng nàng giác
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tu-phi-ta-vuong/1583112/chuong-66.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.