Chạy nhanh nửa tháng lộ trình, Cảnh Dạ Lan cùng đoàn người Tô Vân Phong đãđến Lan Lăng. Nơi này ở phía nam, bốn mùa như xuân, cảnh sắc hợp lòngngười. Tuy rằng khí trời đã vào đông giá rét nhưng hoa tươi vẫn nở rộ,thời tiết mát mẻ làm cho người ta say lòng. Đặc biệt làm cho một ngườichưa bao giờ đi qua phía nam như nàng cảm thấy mới mẻ, thú vị.
Ở một thếgiới khác khác, từng có người đáp ứng nàng chờ nàng sau khi hoàn thànhnhiệm vụ rời khỏi tổ chức thì sẽ mang nàng đến phía nam, nơi phong cảnhhợp lòng ngươi định cư. Đáng tiếc lời nói còn vang vẳng bên tai, ngườiđã không còn nữa.
« Mị Nô, nàng thích nơi này không ? » Tô Vân Phong nhìn nàng hình như đang rất cao hứng.
« Rất đẹp. » Nàng ngoái đầu nhìn, cười yếu ớt nói.
Tô Vân Phong từ một bên hái một đóa hoa, thật tự nhiên thay trâm cài lên tóc của nàng. « Nơi này mới chỉ là biên giới Lan Lăng. Chờ đến khi nào nàng đến kinh thành, so với hiện tại còn xinh đẹp hơn. »
Vuốt ve búitóc nơi Tô Vân Phong cài lên đóa hoa tươi, Cảnh Dạ Lan cười nhẹ. Mộtđường đi chung, sự thân thiết của Tô Vân Phong nàng đều xem ở trongmắt. Nói thực ra, nàng cảm giác hắn àng ngày càng giống Quỷ Túc. Ônthuận, thích ở những thời điểm không tưởng tặng cho nàng những điều bấtngờ, hạnh phúc.
« Lan Lăng quả thật là một nơi rất tuyệt vời. » Nàng hít thở thứ không khí mang theo mùi hoa thản nhiên. Rời xa HiênViên Khanh Trần, lòng nàng dần dần yên ổn.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tu-phi-ta-vuong/1583111/chuong-65.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.