Ở trên cổ,chỉ cần tay của Hiên Viên Khanh Trần hơi hơi dùng sức, là có thể có được sinh mệnh của nàng, ngón tay siết lại dán tại làn da lành lạnh củanàng. Xúc cảm quen thuộc làm cho hắn nhịn không được có chút thả lòng độ mạnh của bàn tay.
Nàng ngẩngđầu, trên mặt rốt cuộc đã không còn vẻ lạnh nhạt của ngày xưa. Câu hỏicủa hắn lại một lần nữa tổn thương vết thương lòng vẫn chưa khép miệngcủa nàng. Nơi đó đến nay đều vì đứa nhỏ mà đau.
« Trả lời cô vương ! » Hắn vội vàng cơ hồ thay đổi âm điệu. Nữ nhân này luôn có biện pháp chọc giận hắn, lần lượt xúc phạm đến điểm yếu của hắn.
Hàng lông mi cong dài run nhè nhẹ, đuôi mắt hạ một tầng thản nhiên, che dấu, tựa hồcó cái gì tinh lượng gì đó tràn ra, lại rất nhanh bị nàng bức ép xuống.
Cuối cùngnàng chậm rãi nâng mắt lên, đối mắt với vẻ yêu dị muốn dâng lên mà phátlửa giận trong mắt hắn, lạnh lùng dị thường nói: “Đứa nhỏ không còn.”
Đơn giản bốn chữ, nàng nghĩ đến có thể thật tự nhiên ở trước mặt hắn nói ra. Lạikhông ngờ, nàng mới mở miệng mà trong ngực đã đập thình thịch. Khó khănđến khoảnh khắc nàng nói ra, nước mắt cơ hồ muốn hạ xuống.
Đã bao lâurồi nàng không khóc? Nàng cũng không nhớ rõ! Lần duy nhất mà nàng rơi lệ là khi biết được đứa nhỏ không còn. Trong lòng trống rỗng, giống như ởđó thủng nát thành một cái động để gió lạnh lùng thổi qua…..
Thực sự đau quá~~~~
Hiên ViênKhanh Trần không nói được lời nào, buông cổ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tu-phi-ta-vuong/1583114/chuong-68.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.