Cả một buổi chiều bọn bắt cóc đều không tiến vào, cũng không cho thức ăn nước uống, Bào Liên Sinh khát đến mức môi cũng tróc da ra rồi, hai tay bị trói trong thời gian dài, m.á.u không lưu thông được, vừa sưng vừa tê dại.
"Cho tôi uống nước, tôi sắp khát c.h.ế.t rồi!" Bào Liên Sinh khàn giọng kêu to.
Kêu mấy tiếng mới nghe có tiếng bước chân, một người đàn ông hung hãn mở ra cửa, mắng: "Kêu la cái gì, muốn c.h.ế.t à!"
Hắn ta nhìn về phía Đường Niệm Niệm n, ánh mắt dần dần trở nên dâm tà, cô nàng này càng nhìn càng thấy hăng hái.
"Muốn uống nước à?"
Tên bắt cóc nhìn Đường Niệm Niệm hỏi, nụ cười đặc biệt đáng khinh.
"Không uống nữa, chúng tôi không uống nước nữa đâu."
Bào Liên Sinh cảm giác không đúng lắm, vội nói không uống nước nữa.
"Câm mồm!"
Mộng Vân Thường
Tên bắt cóc không kiên nhẫn đá chân, Bào Liên Sinh đau quá nên cơ thể co quắp lại.
"Muốn uống nước, còn muốn ăn chút gì đó nữa." Đường Niệm Niệm cố ý nói.
"Nào, ra bên ngoài ăn."
Tên bắt cóc muốn túm lấy cô, Đường Niệm Niệm tránh khỏi móng vuốt của hắn ta, nói: "Cởi trói chân cho tôi, tôi tự đi được!"
Cô còn cố ý nhìn tên bắt cóc một cái, một cái liếc mắt làm cho tên bắt cóc tâm tình nhộn nhạo, bị sắc d.ụ.c làm cho thần trí mơ hồ, nghĩ cô chỉ là một người phụ nữ, cởi trói chân cũng không làm được trò trống gì nên cởi dây thừng trên chân cô ra.
Đường Niệm Niệm đứng lên, đi theo tên bắt cóc ra
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tu-mat-the-xuyen-den-thap-nien-70-ac-nu-nguoc-tra-lam-giau/5031348/chuong-859.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.