Ven đường có một cái xe van đang đỗ, cửa kính xe đóng chặt, thấy không rõ tình huống bên trong, nhưng khẳng định là đám bắt cóc.
Xe của Bào Liên Sinh đậu ngay phía sau xe van, nếu ông ấy muốn lên xe, bắt buộc đi qua xe van, mấy tên bắt cóc bày bố cục hết sức nghiêm mật, khó trách kiếp trước cảnh sát không bắt được bọn họ.
"Bác Bào, con không lái xe, bác chở con đi." Đường Niệm Niệm nói.
"Được chứ."
Bào Liên Sinh không nghĩ nhiều, đi về hướng chiếc xe van, Đường Niệm Niệm nhắm mắt theo sát ông ấy.
Hai người bọn họ cách xe van càng ngày càng gần, ba mét, hai mét, một mét. . . . . .
Cửa xe van đột nhiên mở ra, ba người đàn ông vạm vỡ đi xuống, lưu loát trùm đầu Bào Liên Sinh rồi kéo ông ấy lên xe.
"Cứu mạng, ai đó mau tới đây đi . . . . ."
Đường Niệm Niệm vừa mới kêu ra tiếng liền bị trùm đầu rồi cũng bị kéo lên xe.
"Mục tiêu của các người là tôi, thả vị tiểu thư này ra."
Bào Liên Sinh coi như còn trấn định, thương lượng với đám bắt cóc.
"Mẹ nó, nói lời vô nghĩa ít thôi, mang tất cả đi!"
Tên bắt cóc ngữ khí rất hung ác, còn đá một cước, Bào Liên Sinh kêu rên một tiếng, không dám nói thêm nữa.
"Các người thả tôi ta, tôi không biết các người, nhà tôi cũng không có tiền đâu, các người bắt tôi cũng vô ích."
Mộng Vân Thường
Biểu hiện của Đường Niệm Niệm y như các cô gái bình thường khác, sợ hãi khóc lóc,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tu-mat-the-xuyen-den-thap-nien-70-ac-nu-nguoc-tra-lam-giau/5031347/chuong-858.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.