“Hửm ~ ai muốn ở cùng em vậy?” Một giọng nam trầm thấp khàn khàn truyền đến từ ngoài cửa, ngữ khí có chút lo lắng: “Tử Lê, mấy hôm này em đừng nên đến gần rừng trúc bên kia nhé, sáng nay thủ vệ bên ngoài mới đánh chết một con hổ Huyền Vũ có thể bởi vì trên núi quá lạnh không tìm thấy đồ ăn mới chạy xuống săn....”
“Khởi bẩm Hoàng Thượng... Ở chỗ chúng thần còn có một con đây!” Tiểu Thích Tử thấy người đến là Băng Khôi lập tức quỳ xuống, vẻ mặt ‘cứu tinh đến rồi’ vội bẩm báo với hắn: “Ngài hãy khuyên Lê chủ tử đừng giữ nó ở bên người nữa! Rất nguy hiểm ạ!”
“Hả?! Tử Lê à ~ em muốn giữ lại con Tiểu Huyền Vũ này sao?” Băng Khôi nghe xong nhướn mi nhìn lướt qua Tiểu Thích Tử quỳ trên mặt đất, vung tay lên bảo hắn bình thân, liền quay sang hỏi Tử Lê đang ngồi trên ghế cho Thanh Liên đấm bóp.
“Đúng vậy, ta muốn giữ lại Tiểu Nguyệt Nha!” Tử Lê vẻ mặt kiên trì nhìn Băng Khôi nói rõ.
“Ngay cả tên đều đã đặt rồi sao ~ Tiểu Nguyệt Nha! Ha hả...” Băng Khôi lộ vẻ bó tay nhìn Tử Lê, ngồi xổm xuống vuốt ve lông con hổ, Tiểu Nguyệt Nha dịu ngoan để yên cho hắn sờ: “Thật đúng là rất đáng yêu! Được rồi! Em đã kiên quyết như thế, trẫm đành đáp ứng em thôi!”
“Hoàng Thượng~~~~~~~~~~” Tiểu Thích Tử kêu rên: “Hoàng Thượng, ngài đây là muốn dưỡng hổ di họa sao?! Nếu nó lớn lên rồi tấn công chủ tử thì biết làm thế nào?!”
“Vậy ngươi liền rửa cổ cho sạch, chờ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tu-le/61054/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.