...
Một lát sau, hai người đã xuất hiện ở cuối thành, bọn họ hiện tại đang đứng trước một căn chồi rách nát, xung quanh dường như không còn người, có lẽ đều đã trở về nhà hết rồi.
" Là chỗ này sao!" Bắc Minh Dạ nhìn căn chồi, lẩm bẩm vài tiếng. Hắn không nghĩ rằng Lý Vân Anh lại biết đến sự tồn tại của chỗ rèn này, nhưng mà nàng là người của Sài Thành, biết chỗ này cũng là chuyện hiển nhiên thôi.
" Hàn gia gia, con tới để lấy kiếm." Lúc này, Lý Vân Anh từ phía ngoài nói vọng vào.
Rất nhanh, một bóng dáng lão nhân xuất hiện trước tầm mắt của hai người, mái tóc bạc trắng, râu dài tới ngực, thân trên để trần, song mục uy nghiêm nhìn bọn họ, lão nói:
" Tiểu nữ oa, đêm hôm thế này mà đến chỗ lão phu mà la lối om sòm, có biết ngươi vừa làm mất giấc ngủ của lão già này không hả."
Nói xong thì đưa mắt nhìn sang Bắc Minh Dạ, ngữ khí nhàn nhạt:
" Hỗn tiểu tử, chúng ta lại gặp nhau rồi!"
Lý Vân Anh bất ngờ, nàng vội thắc mắc:
" Hàn gia gia, người quen biết hắn sao!"
Hàn Lão gật đầu không đáp, chỉ nhìn Bắc Minh Dạ, sau đó lấy từ trong giới chỉ một cái hộp bằng gỗ, sau đó ném cho hắn.
" Đây là..."
Bắc Minh Dạ chụp lấy, nhìn túi da trên tay, hắn vội nói.
" Là binh khí của ngươi đấy, tốn không ít công phu của lão phu đâu! Phải công nhận cái loại đạo dị hình
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tu-la-sac-dao/2698265/chuong-50.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.