Edit: Phèn
Beta: Dưa nụ
An Dạ cài lại khuy áo khoác, lúc này mới không đến mức phơi bày bản thân.
Cô ôm chặt cánh tay, cả người co lại ngăn không cho gió lùa vào bên trong cơ thể qua khe hở trên tay áo.
Bên ngoài đoàn tàu là một vùng đất hoang vu, giờ đã chạng vạng tối, trăng khuyết treo lơ lửng phía cuối chân trời, đây là thời điểm cuối tháng 4 đầu tháng 5.
An Dạ hỏi: "Tiếp theo chúng ta sẽ đi đâu?"
Tiểu Di đón gió, cô nheo mắt lại nhìn về phía xa xa: "Tôi không biết, nhưng mà chắc chắn sẽ gần đây thôi."
An Dạ khó hiểu: "Không phải cô đã trốn thoát ra từ chỗ đó sao, tại sao lại không biết?"
"Có người thả tôi ra, tôi lên một chuyến xe, sau đó chạy trốn đến chỗ các người."
"Tôi muốn biết rốt cuộc nơi ở trước kia của cô là chỗ nào? Tại sao bọn họ lại bắt Bạch Hành?"
Tiểu Di: "Chuyện đã tới nước này tôi cũng không muốn gạt cô làm gì. Cô đã nghe qua câu điều kiện cần thiết để duy trì dấu hiệu khi còn sống chưa?"
An Dạ đã từng nghe Bạch Hành nói qua.
Trên thế giới thực sự có thứ gọi là oán khí, mà muốn duy trì oán khí cần rất nhiều điều kiện — không gian chật hẹp, cái chết không rõ nguyên nhân, không tìm được hài cốt hoặc là hoàn cảnh hoang vu.
Những dấu hiệu khi còn sống chính là "ma quỷ" mà mọi người vẫn thường hay gọi. Nếu điều này còn chưa đủ rõ ràng thì đổi lại một cách giải thích khác vậy.
Thường hay có người trong
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tu-bat-ngu-ban-bien-tap-dem-khuya/581160/chuong-97.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.