Edit: Phèn
Beta: Dưa nụ
Nguồn ảnh: Pinterest
An Dạ không dám nhúc nhích chút nào, cổ họng cô siết chặt lại, bên trong có một ít nước bọt nhưng ngay cả nuốt xuống cô cũng không dám. Chỉ cần yết hầu của cô di chuyển xuống dưới một chút thôi sẽ có thể bị lưỡi dao làm tổn thương, miệng vết thương sẽ rách lớn hơn.
Vết thương của cô không sâu, chỉ bị rách lớp da mỏng, đó là lý do khiến cho máu không ngừng chảy ra. Màu đỏ tươi loang lổ trên làn da trước ngực cô, nhuộm lên chiếc áo ngực màu trắng khiến người ta nhìn thấy mà giật mình.
Bạch Hành ra tay thật không hề nhẹ, An Dạ theo bản năng nghĩ như vậy.
Nhưng mà... Đây là Bạch Hành sao?
An Dạ hồi phục lại tinh thần, trong vô thức cho rằng đây nhất định là ảo giác, hoặc Bạch Hành này là giả.
Bạch Hành của cô tuyệt đối không có khả năng làm cô bị thương, An Dạ có thể khẳng định.
Giống như mối nguy của máy gashapon lần trước, trong trí nhớ, An Dạ thấy Bạch Hành chĩa súng vào mình, nhưng tất cả điều này đều là phán đoán chủ quan của cô, Bạch Hành chưa từng nghĩ đến việc muốn tổn thương cô.
Bắt đầu từ rất lâu trước đây, Bạch Hành vẫn luôn bảo vệ cô, hơn nữa chưa bao giờ làm trái lại lời thề này.
Cũng có thể nói ngược lại rằng nếu có ai đó ra tay làm cô bị thương thì người ấy chắc chắn không phải Bạch Hành.
Cho dù có vẻ ngoài giống nhau, tên họ giống nhau, động tác thần thái cũng giống nhau nhưng không có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tu-bat-ngu-ban-bien-tap-dem-khuya/581159/chuong-96.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.