Trang bị của đám người nọ rất hoàn hảo, trước khi xuống nước, An Dạ cố ý kiểm tra nhãn hiệu của mấy thứ này, vậy mà đều là đồ được đặt từ nước ngoài, xem ra lai lịch họ không nhỏ.
Theo bản năng, cô có chút bất an nhưng vẫn chưa biểu lộ ra.
An Dạ hít sâu một hơi trong ống thở cho không khí lấp đầy lá phổi, khiến bản thân bình tĩnh lại trong không gian chật hẹp này.
Cô chiếu đèn lặn lên phía trên, muốn xem mình đã lặn được bao xa.
Ánh sáng đèn lặn không thể nào chiếu sáng xuyên lên mặt hồ, bên trên là nước hồ tĩnh lặng tối om om, có một vài gợn sóng màu đen thoáng qua, nhìn sơ cũng đã đủ sâu.
Trách sao An Dạ cảm thấy càng lúc càng khó thở, khí quản vốn thoải mái giống như bị sức mạnh từ bên ngoài bóp chặt thành một sợi dây mỏng manh, nếu không bình tĩnh hít thở sẽ rất dễ bị ngộp, đây chính là điểm nguy hiểm của việc lặn xuống nước.
"Ùng ục ùng ục."
Tuy không thể nói chuyện dưới đáy nước nhưng vẫn có thể cảm nhận được một vài động tĩnh hơi lớn.
Cách một lớp đồ lặn kín mít, lỗ tai An Dạ cũng có thể nghe thấy một loại tạp âm trầm đục giống như gió quất vào mặt trống da trâu, tuy không thể tạo nên tiếng vang nhưng cũng có một kiểu sắc thái rất riêng.
Tiểu Di vốn bơi theo phía sau bỗng nhiên cố sức vẫy tay, làm ra động tác rất khó hiểu.
Bọt khí Tiểu Di thở ra nhiều hơn bình thường, giống như một đám sương trắng nhanh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tu-bat-ngu-ban-bien-tap-dem-khuya/581161/chuong-98.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.