Hai vị đạo trưởng Liên, Hà, cũng coi như có tiếng tăm vang dội, tấtnhiên nếu không nổi danh thì sẽ không đời nào hẹn đến bàn bạc được vớingười có thân phận như Mộc Phi Huyền.
Mấy người đi tới đại sảnh, hai lão đạo sĩ ngồi uống trà đã lâu. ThấyThanh Dương Tử, hiển nhiên không thể không trò chuyện một phen.
Đã là nghiệm chứng đạo pháp, tất nhiên không tránh khỏi động thủ.Thanh Dương Tử liếc nhìn Mộc Phi Huyền, giọng nói trầm xuống nhưng lạitràn đầy trêu tức: “Bạn tốt hôm qua dùng sức quá độ, hôm nay Thanh Dương Tử thay bạn tốt ngăn lại Liên đạo hữu.”
Mộc Phi Huyền đặt chén lên miệng, nghe vậy cười nhạt, dứt khoát làmkẻ da mặt dày đến cùng: “Vậy thì xin làm phiền đạo hữu Thanh Dương Tử.”
Đó là lần đầu tiên Mỗ Thảo nhìn thấy hai người chân chính xuất thủ.Liên đạo trưởng mà Thanh Dương Tử phải đích thân ra tay, vui sướng cònkhông kịp, tự nhiên cũng sẽ không nghĩ đến chuyện khác.
Thanh Dương Tử đối phó Liên đạo trưởng, chỉ cần dùng một chiêu, dùngđạo uy vô cực thì dù có muốn chết tử tế cũng không xong, có vẻ đây làchiêu mà người trong Đạo gia thường dùng. Trước đó Liên đạo trưởng vẫncho là trình độ của mình không tệ. . . . . . Phải đến ngày đó hắn mớibiết, muốn dùng một tay chiếm giữ một góc trời Đạo giáo, thật sự phải có chút tài năng.
(kẻ điên: lão đại cần bàn chải [1] sao? Bàn chải đánh răng? Hay bàn chải đánh giầy?
Mỗ Quân ——||||||: cút!)
[2] Từ “tài năng” và “bàn chải” trong
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/truyen-thuyet-yeu-nghiet/2113824/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.