“Quy củ nơi này rất đơn giản, bình thường không cho giao lưu, cũng không được nói công việc của mình cho người khác biết, trong lúc làm việc, chỉ khi cần thiết mới có thể mở miệng.”
Phổ Lý chỉ chỉ vách đá: “Trên vách đá có gắn đồng hồ, năm giờ sáng thức dậy, trưa được nghỉ hai giờ, tám giờ tối kết thúc công việc, sinh bệnh có thể xin nghỉ, nếu như phát hiện giả vờ sinh bệnh, người đó sẽ bị xử phạt, tao chỉ muốn nói vậy thôi, một lát sẽ có người đến phát dịch dinh dưỡng, uống hết nghỉ sớm một chút.”
Phổ Lý rời đi, mọi người thở phào nhẹ nhõm, thế nhưng cũng không dám trò chuyện, đều tự tìm giường của mình.
Mai Truyền Kỳ nhân cơ hội tìm xem có đồng đội mình hay không, sau khi dò xét một vòng, chú ý thấy một nam nhân đang dựa vào cửa nhìn mình.
Chân mày đối phương rất thô, một bên cao một bên thấp, môi cũng rất dày, im lặng khép miệng, bên trái khuôn mặt có một vết sẹo rất dày, bộ dạng vô cùng thê thảm.
Khóe mắt Mai Truyền Kỳ giật giật.
Nếu không phải nhìn kỹ, cậu căn bản không nhận ra người này chính là Ô Lãng.
Trong Mai Truyền Kỳ cười thầm một trận.
Ô Lãng hiển nhiên đem câu nói ‘bảo vệ hoa cúc’ nửa tháng trước ghi tạc vào lòng.
Tuy cậu dùng ngữ khí đùa giỡn, thế nhưng chuyện này chính xác trăm phần trăm, đừng nói là đạo tặc, ngay cả phần tử khủng bố, hoặc đội nào cũng tương tự như vậy, liền lấy ví dụ chuyện
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/truyen-ky-phu-nhan/3250633/chuong-248.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.