Như Ý xoa xoa cái trán, xị mặt nhìn cô. Đúng là một cô bé đáng yêu, tuổi của con bé cũng chỉ lớn hơn đám học trò cô một tuổi. Đột nhiên được quay lại cảm giác ký đầu tụi nhỏ, cô không khỏi bật cười.
Hai người bọn họ không biết, tất cả những gì đang diễn ra dưới gốc Linh Sam đều bị hai nam nhân ngoài cửa thu vào tầm mắt. Bọn họ không hẹn mà gặp, khói đen cùng bốc lên đầu.
Lý Chính chưa từng thấy thê tử của hắn làm nũng như thiếu nữ mới lớn. Hôm nay nàng mặc một bộ thanh y, không phải phục sức xa hoa lộng lẫy nhưng lại mang đến cho người ta một cảm giác thanh thuần tươi mát, trong veo như nước, làm tim hắn đập rộn lên. Nhưng bộ dáng đó của nàng là sao? Sao lại làm nũng với Lý Thạch. Còn nữa nàng và y từ khi nào lại trở nên thân mật như thế? Lúc Lục quản gia nói nàng đang ở đây, là đến tìm Lý Thạch, hắn còn tưởng mình nghe nhầm.
Lý Long Mộc nhìn thấy sự cưng chiều trong mắt Thạch dành cho thái tử phi, lòng hắn bỗng nhiên khó chịu vô cùng. Y có thể nhìn một nữ nhân đầy cưng chiều như thế, vì sao chưa từng cho hắn ánh mắt đó.
Hai người không hẹn mà bước thẳng về phía trước.
Tự dưng cô cảm thấy sống lưng có chút lạnh, quay đầu nhìn lại, thấy hai vị ôn thần đang đi đến, trên gương mặt đằng đằng sát khí, cô giật giật tay áo Như Ý.
"Hàng xách tay của ai người đó dỗ."
Như
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/truong-yen-nhu-mong/2481680/chuong-43.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.