Vũ Vương Phủ được một phen nín thở, bởi vì bây giờ người ở trong nhà bếp đang bị biến thành chân sai vặt kia là vương gia của bọn họ, chiến thần của Thiên Lý Quốc. Hai người bọn họ một bên thổi lửa, một bên nhặt rau, rửa rau.
Lục quản gia nhìn thấy cảnh này lại không tự chủ mà khóc. Khoé môi ông run run, đời này ông sống có thể nhìn thấy vương gia nhà ông vui cười như thế, bình dị như thế, ông đã mãn nguyện rồi. Ông sống hơn nửa đời người, sao lại nhìn không ra. Vương gia nhà ông cũng không chút giấu giếm, nếu Lý công tử kia mà là nữ nhân thì tốt biết bao, ông có chút tiếc nuối.
"Nương nương người thấy không, vương gia khi cười thật giống bệ hạ biết bao."
Giọng ông rất nhỏ, nhỏ đến mức chỉ mình ông mới có thể nghe thấy.
**Đông Cung.
Từ lúc ở Vũ Vương Phủ về, Lý Chính vẫn là không hiểu, đáng ra hắn mới phải là người nổi giận chứ. Nhưng bây giờ thì hay rồi, thái tử phi đóng cửa Túc Mai Viện, không muốn gặp hắn.
"Quốc nhi thỉnh an phụ thân."
Một tiểu hài tử khoảng bốn, năm tuổi đi vào hành lễ với hắn. Nhìn Quốc nhi hắn giống như nghĩ ra điều gì đó.
"Quốc nhi lại đây."
Quốc nhi bước những bước chân ngắn đi đến, hắn thuận tay bế nhi tử lên đặt trên đùi mình. Quốc nhi chưa từng được phụ thân ôm như thế này nên có chút lạ lẫm, nhưng rất ngoan ngoãn ngồi yên.
"Quốc nhi có nhớ mẫu thân
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/truong-yen-nhu-mong/2481678/chuong-44.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.