Cô cười cười chỉ tay vào bên má của mình, Lý Bồ Long giờ mới để ý, đúng là bọn họ có chút giống nhau.
"Ngài có biết cái này vì sao mà có không?"
Y cảm thấy tiểu cô nương này vô cùng thú vị, không câu nệ lễ nghi phép tắc, lại vô cùng sản khoái.
Cô không đợi Lý Bồ Long nói mà tự mình trả lời.
"Cái này chính là bị đánh dấu, bởi vì chúng ta của kiếp trước khi qua cầu Nại Hà đã từ chối uống chén canh Mạnh Bà, cho nên bà ấy mới đánh dấu chúng ta, những kẻ lưu luyến nặng tình."
Cô có lẽ đã lưu luyến Lý Long Mộc cho nên ông trời mới cho cô trở lại nơi này, bên cạnh hắn.
Những kẻ lưu luyến nặng tình, đời này Lý Bồ Long hắn còn chưa biết đến chữ tình viết thế nào, thì lấy gì để lưu luyến. Ai có thể nguyện ý vì một kẻ phế nhân như hắn.
Thời niên thiếu cũng có đôi lần hắn tự hỏi, vì có gì mà thiên hạ luôn đặt chữ tình trên đầu quả tim. Còn hắn, hắn chỉ đặt giang sơn sự nghiệp lên đầu, nhưng rồi cũng chính vì hai thứ đó hắn mới trở thành như hôm nay. Nếu quả thật trên đời có kiếp trước kiếp sau, vậy hẳn là kiếp trước hắn đã làm chuyện kinh thiên hại lý gì đó chăng.
Canh Mạnh Bà đời này hắn muốn uống tận hai bát, như vậy có thể gột rửa hết mọi oán niệm và bi ai trong hắn, thật tốt biết bao.
Lý Long Mộc tìm nàng suốt cả buổi tối,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/truong-yen-nhu-mong/2481603/chuong-79.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.