Trời đất như quay cuồng, khi cô nhìn rõ người đang nằm đó. Cô thất thần từng bước đến bên cạnh hắn, gương mặt đã đẫm lệ từ lâu, cô luôn cho rằng cô đến đây chính là để hắn đoạt lại vương triều này, cô luôn tin hắn sẽ thắng. Khi biết tin cô chỉ lo lắng cho Lý Chính mà chưa từng lo cho hắn, bởi cô biết năng lực của hắn, bây giờ thì sao, vì sao người nằm kia lại là hắn.
Lý Long Mộc hắn còn nghĩ đến phút cuối hắn cũng sẽ không gặp nàng, hắn không muốn nàng nhìn thấy hắn bi thảm như vậy.
"Hà Linh."
Hắn muốn đưa tay lau nước mắt cho nàng, nhưng hắn không còn sức nữa. Cô vội nắm lấy bàn tay hắn, áp vào má mình.
"Đừng nói, đừng nói gì cả, chàng sẽ không sao đâu, sẽ không sao đâu."
Cô dùng tay ấn chặt vết thương đang chảy máu không ngừng của hắn, cô sẽ không để hắn chết, sẽ không.
"Lý Chính, mau lên, mau gọi thái y, gọi thái y đi, làm ơn, gọi thái y đi tôi xin anh."
Giọng cô lạc đi, cô bấc lực ôm lấy hắn vào ngực mình, cả thân thể cô điều run lên.
"Hà Linh, đừng khóc, đừng đau lòng vì ta."
Cô ước gì thời khắc này mình là một bác sĩ, vì sao vì sao cô lại vô dụng như thế.
"Hà Linh ta muốn ngủ, ta mệt rồi."
Cô ôm chặt hắn trong lòng, cô sợ cô thật sự rất sợ.
"Long Mộc, đừng ngủ, đừng ngủ, chàng nhìn ta nhìn ta đi, ta không cho phép chàng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/truong-yen-nhu-mong/2481539/chuong-110.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.