Vạn Niên bất lực nhìn thấy sự kiên quyết trong đấy mắt cô, bà thật sự chỉ có thể thở dài, trăm năm rồi lại xuất hiện một kẻ nặng tình như thế, nhưng phàm đã là kẻ nặng tình, đều không có kết cục tốt. Một cái phất tay thanh kiếm trong tay cô hóa thành làn khói trắng tan biến, mây đen ùm ùm kéo đến, đằng đông sấm chớp liên hồi. Những hạt mưa bắt đầu rơi xuống, hoà lẫn với máu trong sân điện, nhưng muốn gột rửa hết mùa tanh cùng oán khí ở nơi này.
Hà Linh bất giác bị một luồng sáng kéo đi, cô đưa tay cố núi lấy Lý Long Mộc, nhưng càng với càng xa, cô như bị nuốt chững.
"Đừng... mà... Long Mộc."
Trong không gian chỉ còn có tiếng cô vang vọng.
Lý Long Mộc nằm giữa sân điện máu đẫm chiến bào, những hạt mưa thấm ướt thân thể hắn, lạnh lẽo thê lương. Điện Càn Nguyên càng chìm trong tan tát đau thương.
Hắn đã giành hết thảy sự dịu dàng đời này của hắn cho nàng, bất kể nàng là nam hay nữ. Bởi vì có nàng hắn mới biết thế nào là ấm áp, bởi vì có nàng, chỉ cần ra khỏi cửa hắn luôn trông chờ quay về, bởi hắn biết sẽ có người đợi hắn trước cổng nhà, đợi hắn cùng nhau ăn cơm, cùng nhau đi dạo.
Không phải hắn không muốn buông bỏ tất cả mà ở cạnh nàng, không phải tình yêu hắn dành cho nàng không đủ lớn, mà hắn chỉ là không thể. Bởi vương triều này tắm trên máu phụ mẫu hắn, hắn làm sao có thể buông bỏ mọi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/truong-yen-nhu-mong/2481537/chuong-111.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.