"Ta muốn trọng tiến gia môn, hắn không cho ta về." Thúc tổ tức giận nói.
"Ngài muốn về nhà?" Ta tò mò nói: "Lấy thân phận của ngài, ông nội hắn không cho?"
"Đúng thế!" Thúc tổ mắng: "Tên khốn kiếp này, thời điểm chúng ta mới vừa thoát hiểm ta đã nói, nhưng hắn nói muốn nhìn biểu hiện của ta, phải đi tranh thủ cha ta đồng ý!"
"Vậy ngài làm sao bây giờ?" Ta hỏi.
"Làm cái rắm !" Thúc tổ giận dữ nói: "Ta dưỡng thương thật nhiều năm. Chờ lão tử thương thế tốt lên đi ra, cha ta đã qua đời!"
"Ha hả." Ta không nhịn được cười ha hả. Sau đó nói: "Vậy ngài có thể tìm ông nội của ta mà?"
"Tìm gì nữa. Ta bực lắm rồi. Nhắc tới ta chỉ có tức chết thôi!" Thúc tổ rên một tiếng lại cạn một chén, nói "Lại nói, thật là rượu ngon nha. So với rượu của lão Giáo Hoàng khốn kiếp kia còn ngon hơn!"
"Ông nội ta nói thế nào?" Ta châm thêm rượu rồi hỏi. Thế nhưng ta âm thầm lưu ý đến lời của hắn, rượu Giáo Hoàng? Chẳng lẽ thúc tổ ta vẫn cùng thông đồng với Lão Hồ Ly kia?
"Khi đó ta cứu tên kia được một lần rồi lại nói đến chuyện này." Thúc tổ nổi giận mắng: "Lão già chết toi kia nói cha ta lúc sắp chết không đồng ý ta trọng tiến gia môn, hắn muốn duy trì gia quy của cha. Tức chết mà! Rõ ràng hiện tại hắn là tộc trưởng, còn nhắc đến lão cha làm gì. Lão tử cực khổ cứu hắn tột hồi, thật khốn kiếp. Thật Trắng trợn !" Ta cũng choáng. Hắn quên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/truong-tam-phong-di-gioi-du/772480/chuong-237.html