Ngày thứ hai, ta ở lữ quán ăn điểm tâm xong. Chỉ một người đi bộ trên đường cái. Dựa theo bức thư kia viết lão gia này lưu địa chỉ cho ta, ta bước đi tìm tìm, rất nhanh đến buổi trưa mới trong một góc âm u phát hiện nó. Nơi này có đường phố nhỏ hẹp rất tầm thường. Hoặc gọi là góc phố thì đúng hơn, cuối khu có một cửa nhỏ, rộng hơn một thước. Thật là nhỏ. Trên ván cửa đổ nát có khắc một ký hiệu kỳ quái, ta dụng tinh thần cảm giác một chút, không có bất kỳ dấu vết năng lượng nào, trông như chỉ là một ký hiệu đơn thuần.
"Cộc cộc… cộc…" Ta dựa theo tiết tấu lão gia chỉ gõ cửa, gõ đến lần thứ tám cửa mới mở. Trời đất! Ta thật muốn đạp một cước đi qua.
"Tìm ai?" Một nam tử áo đen che mặt đứng ở cửa hỏi. Nghe thanh âm khàn đục vô cùng, là lão già này.
"Ta đang rất cung kính tìm kiếm một vị thần." Ta ói, tên khốn này dùng ám hiệu thật đủ buồn nôn. Ta phát hiện vị thúc tổ kia rất có thiên phú đùa nha.
"Thần thì có mặt ở khắp nơi. Ngươi muốn tìm vị nào?"
"Ta muốn tìm hóa thân chánh nghĩa cùng nhân từ, vị thần du tẩu trong bóng đêm giết người." Mẹ kiếp, một sát thủ còn nói gì "chánh nghĩa cùng nhân từ"... Ta chịu không nổi. Thấy thế nào cũng giống đám người chim kia thế nhỉ?
"Đi vào." Lão già này cuối cùng kết thúc đoạn khiến ta rất buồn bực này.
Ta cùng hắn đi vào, phát hiện bên trong có hai ghế một bàn,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/truong-tam-phong-di-gioi-du/772479/chuong-236.html