Nguyệt Thần Chi chỉ được tính sắc bén. Trước mặt nó khải giáp bình thường cũng xem như giấy, nó còn không nhìn vào lá chắn phòng ngự ma pháp. Trừ điểm này ra, nó có gì khác so với chủy thủ bình thường chứ!" Thúc tổ buồn bực chí cực nói: "Ta đâm hắn ba đao, cổ họng, trái tim cùng gan. Ta thề tuyệt đối là thấu tận tâm can. Đến đó hắn còn không chết, lão tử làm sao mà biết được?"
"Trời đất ơi! Không thèm để ý lá chắn ma pháp còn chưa đủ biến thái hả? Chỉ bằng điểm này, liền tuyệt đối xứng danh thần khí." Ta mắng xong, hỏi hắn: "Đến khi hắn không chết, có lẽ có thủ đoạn khác bảo vệ tánh mạng. Uy lực pháp thuật của hắn như thế nào?"
"Hắc hắc." Thúc tổ cười cười nói: "Pháp thuật hắn rất kỳ quái, màu đỏ như máu, uy lực rất lớn, cơ hồ có thể đột phá Long gia đấu khí của ta. Sau ta bị thương dính một chút, mẹ kiếp, trơ mắt nhìn thịt tươi trên người của ta cứ như vậy hủ thực rớt, ta bị khiến cho sợ đến vội vàng bản thân cắt bản ra hơn hai cân thịt, mới giữ được mạng. Hai cân thịt đó! Lão tử từ đó về sau không bao giờ ... nữa đón ăn được món đó rồi. Hôm nay nếu không phải ngươi ép, ta không muốn nói đâu. Tên khốn kiếp này, quá tà môn rồi."
Theo như lời hắn, ta lại thoải mái, Phùng Tu Tư hiện tại cũng chỉ là một Đại Ma đạo sư mà thôi, so với Khắc Lý còn kém xa, rồi hãy nói, dù không cần Khắc Lý, chẳng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/truong-tam-phong-di-gioi-du/772481/chuong-238.html