Lời này vừa nói ra, tựa như trên cao sét đánh ầm ầm, Duẫn Giám Phi bị sét đánh đến trợn mắt há mồm, thật lâu sau mới lấy lại tinh thần, cả người run rẩy mấy cái, Đăng Lung bên này oán hận nói: “Tên Duẫn Phú vương bát đản, lại dám gạt chúng ta, Gia, mau đi kiếm hắn để hỏi cho ra nhẽ......” Không cần nói hết câu, chỉ thấy Duẫn Giám Phi nhấc chân đi như chạy, Đăng Lung vội vàng hô lớn: “Gia, cửa phủ ở bên này cơ mà.” Nhưng làm sao có thể gọi hắn lại được. Giậm chân một cái, đành phải chạy theo.
Lúc này Duẫn Giám Phi chạy vội đến hoàng cung, phất tay đẩy hai tên thị vệ cản đường, đi thẳng vào cung Thái hậu, lúc đó Thái hậu đang cùng Hoàng thượng dùng bữa, thấy hắn thở hổn hển tiến vào, không khỏi kinh ngạc không thôi, không chờ được hỏi, Duẫn Giám Phi đã đi đến bên cạnh, điên cuồng hô lớn: “Vân La đâu? Ngươi đem Vân La nhốt vào nơi nào rồi?”
Thái hậu đầu tiên là sửng sốt, tiếp theo phản ứng lại, tiếp nhận khăn tay thái giám đưa cho xoa xoa miệng, đứng dậy cười nói: “Không hổ là đứa con của Ai gia, lại mau chóng bị ngươi phát hiện như thế. Nếu như thế, đơn giản nói cho ngươi, ngoan ngoãn tuyển tần phi hoàng hậu cho Ai gia, rồi kế thừa sự nghiệp thống nhất đất nước, còn về đứa ở đó, Ai gia thật không phải không cho ngươi nhớ đến hắn, chính là tâm tư tuyệt đối không thể đặt ở trên hắn được nữa, ngươi......” Không đợi nói xong, Duẫn Giám Phi nắm lấy cánh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/truong-cong/764626/chuong-43.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.