Rạch toàn bộ bụng con sói, tìm ra hơn ba mươi miếng vải rải rác, tuy rằng màu sắc đã không còn rõ ràng, nhưng Đăng Lung nhìn hoa văn trên miếng vải vẫn đoán ra được đây là một bộ quần áo Vân La ngày thường hay mặc.
Duẫn Giám Phi ôm lấy đám lớn vải rách nhầy nhụa kia, chậm rãi quỳ xuống: Vân La đã chết, đã chết thật rồi, hơn nữa còn là chết không toàn thây, lúc hắn nhảy xuống vách núi, đã tuyệt vọng đến thế nào, hắn có phải rất hận mình, hận mình đã phụ hắn, mình...... rõ ràng nói sẽ đi đón hắn. Rõ ràng đã nói...... sẽ gặp lại nhau a. Nước mắt tách tách rơi xuống, miệng lại nức nở phát không ra tiếng, cả người đều thống khổ gập xuống, hai tay nắm chặt thành quyền: “Vân La, Vân La......” Giọng nói bị tắt nghẹn lại trong mũi, trong họng gắng sức phát ra, Duẫn Giám Phi phí công vô ích gọi tên ái nhân không bao giờ còn có thể xuất hiện được nữa.
Đăng Lung cũng đang khóc, khóc một lúc lâu, hắn bỗng nhiên điên cuồng đâm chém thi thể của mấy con sói: “Lũ súc sinh, súc sinh, chúng mày ăn Vân La này, chúng mày dám ăn hắn, chúng mày...... Chúng mày ngay cả thi thể của hắn cũng không buông tha, súc sinh...... Súc sinh......”
Gió đêm nức nở thổi qua, trong không khí tràn ngập một mùi máu tươi đậm đặc, cũng không biết trải qua bao lâu, Duẫn Giám Phi bỗng nhiên mờ mịt ngẩng đầu lên, nhìn về phía Đăng Lung đã chém tới toàn thân không còn sức lực “Đừng chém nữa Đăng Lung, hại Vân La chết
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/truong-cong/764627/chuong-44.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.