Nhiếp gia không công khai ra bên ngoài về việc trở lại của Nhiếp Chấn Bang. Đây chẳng phải là chuyện gì tốt đẹp. Con trai của Nhiếp gia, chỉ làm thanh niên trí thức chưa tới một năm ở nông thôn Yến Bắc, mà đã mang tới cho Nhiếp gia một đứa con trai, đứa con trai này còn tự mình tìm tới nữa, nếu chuyện này đồn ra ngoài, Nhiếp gia chẳng còn mặt mũi nào nữa.
Mặc dù ông cụ khó chịu, nhưng, dù sao thì cũng đã nhận mặt với đứa trẻ này rồi, ông cụ tự hỏi bản thân, ông không thể nào làm được tới mức tâm ngoan thủ lạt, cũng không làm nổi việc giết người diệt khẩu. Dù thế nào thì xét cho cùng cũng là dòng máu của Nhiếp gia. Lúc này cũng là nên có một cái buổi nghi thức nhận tổ tông nhỏ rồi.
Con trai út của Nhiếp gia, làm thanh niên trí thức xuống nông thôn chưa tới một năm, chưa nhận được bao nhiêu giáo dục, không ngờ tới là, lại tạo ra một đứa con riêng. Điều quan trọng hơn nữa là, đứa con riêng này đã tự tìm tới thủ đô. Tin này ngay lập tức đã lan truyền trong các gia tộc ở thủ đô.
Hương Sơn.
Đây là nơi để các lãnh đạo quốc gia nghỉ ngơi dưỡng lão. Ở một chỗ của Hương Sơn, có riêng một vùng đất vừa có nước lại có núi được khoanh riêng ra, dựa theo địa thế, các loại biệt thự lên san sát. Ở ngoại vi là trú địa của Sư cảnh vệ Trung ương của Quân khu Thủ đô.
Bên ngoài một tòa biệt thự trong số đó, dưới bóng cây rậm rạp,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trung-sinh-the-gia-tu/54760/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.