- Cậu thanh niên, cậu…Miếng ngọc bội trước ngực cậu, có thể lấy xuống cho tôi xem một chút không?
Nhiếp Quốc Bình giờ phút này có hơi xúc động, bàn tay giơ ra cũng đã hơi run run.
Nhiếp Chấn Bang mỉm cười, tất cả đều diễn ra theo suy nghĩ của hắn, cảm giác này hắn chưa từng có trong kiếp trước. Cái cảm giác nắm được vận mệnh trong tay, thật sự quá tuyệt vời. Giờ đây, trong lòng Nhiếp Chấn Bang, là một sự tự tin trước giờ chưa từng có. Say nằm trong lòng người đẹp, nắm quyền khắp thiên hạ. Vận mệnh của bản thân do chính mình nắm lấy. Vận mệnh của Nhiếp gia, cũng nằm trong tay hắn.
- Mời bác xem. Đây là do mẹ cháu để lại cho cháu. Ngày xưa, mẹ cháu là thanh niên trí thức được đưa về nông thôn của Ký Châu ở Yến Bắc. Mẹ cháu nói rằng, đây là thứ mà cha cháu cho cháu.
Nhiếp Chấn Bang lại nổ một quả bom lớn nữa.
Lúc này, Nhiếp Quốc Bình ngược lại là không vội vã xem ngọc, mà là nhìn kỹ Nhiếp Chấn Bang, nói rất nghiêm túc:
- Cậu tên là Nhiếp Chấn Bang phải không? Đây là tên do cha cậu đặt sao?
Nhiếp Chấn Bang lắc đầu, trên mặt cố ý để lộ sự mất mát, ngay sau đó hắn thấp giọng nói:
- Không phải vậy, từ khi cháu có thể ghi nhớ được, cháu đã không được gặp cha mình. Hồi nhỏ, mọi người nói cháu là một đứa con hoang không cha. Sau đó, cháu đi theo mẹ trở lại Đường Thành, trở về bên cạnh ông bà ngoại. Sau khi mẹ cháu trở về đó, bà
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trung-sinh-the-gia-tu/54759/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.