-Hỗn láo, ở đây có chỗ cho mày nói sao?
Nhiếp Quốc Uy lập tức liền đứng lên, lớn tiếng quát. Thật đúng là không ra gì mà, không có phép tắc gì cả. Nhiếp Quốc Uy trừng mắt nhìn cái đứa được gọi là con trai này. Nếu như không phải có bằng chứng khoa học rành rành ra đó, ông ta cũng không muốn thừa nhận đứa con trai này.
Nhiếp Chấn Bang cười nhạt, sớm đã biết là như vậy. Kiếp trước hắn đã cố gắng hết sức lấy lòng, nâng cao thành tích học tập, thậm chí năm cuối tốt nghiệp hắn còn đã trở thành thủ khoa của khoa tiếng trung trường đại học thủ đô này rồi. Nhưng sự thật đã chứng minh, chuyện này không hề có hiệu quả gì, cho dù bản thân hắn muốn làm một đứa con ngoan đến mức nào thì con riêng vĩnh viễn vẫn là con riêng, không có ai quan tâm.
Sự thật đã chứng minh, cách làm như vậy không thể được. Dẫu sao cũng vậy rồi, tranh giành, đối địch thì sao? Ánh mắt nhìn chăm chú Nhiếp Quốc Uy, Nhiếp Chấn Bang trầm giọng nói:
- Con không nghĩ, lời của con có gì sai. Nếu như là bàn quốc gia đại sự gì, con có thể không tham dự vào, nhưng đã bàn chuyện có liên quan đến con, là người trong cuộc, con có quyền được nghe.
Những lời này vừa được nói xong, sắc mặt Nhiếp Quốc Đống có chút thay đổi. Một đứa bé lớn lên trong một gia đình bình thường, đối mặt với chính mình, đối mặt với thân phận hiển hách của một gia đình, không hề có chút sợ hãi hay lo sợ gì. Thằng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trung-sinh-the-gia-tu/54761/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.