Lời nói của bác sĩ khiến Nhiếp Chấn Bang cũng có chút hoảng sợ rồi. Là bác sĩ chuyên trách bảo vệ sức khoẻ cho Nhiếp lão, chịu trách nhiệm cho sức khỏe của ông cụ, tuyệt đối sẽ không phải kẻ hai lòng. Hơn nữa, trên cơ bản, mỗi bác sĩ chuyện trách đảm nhiệm sức khỏe đều là theo một người từ đầu đến cuối, sau này có thể lại tiếp tục đảm nhiệm tiếp chức vụ này hay không còn chưa biết.
Nếu đến bác sĩ Lâm cũng đã nói rồi, sức khỏe của ông nội, chỉ sợ là không được tốt lắm thật rồi. Nhiếp Chấn Bang liền mở miệng nói:
- Chú Lâm, chú nói thật cho cháu biết, ông nội, nhiều nhất còn có thể chống được bao lâu nữa?
Đoán trước chuyện sống chết, chuyện như vậy, là chuyện mà không bác sĩ nào muốn làm, huống hồ, thân phận, bối cảnh của người đó lại đặc thù như thế. Ông cụ đối với Nhiếp gia, đối với Nhiếp hệ có tầm quan trọng như thế nào, cái này hoàn toàn có thể nghĩ ra được. Ông cụ giống như là một chiếc Định Hải thần châm vậy. Dự đoán trước cho ông cụ, lại càng là khó khăn hơn rồi.
Bác sĩ Lâm khẽ lắc đầu, cười khổ nói:
- Tam thiếu gia, tôi chỉ là một bác sĩ bình thường, chuyện như vậy, cậu đừng làm khó tôi nữa. Tóm lại, cũng chỉ trong vòng một hai năm này, cậu cứ phải chuẩn bị tâm lí sẵn mới được.
Nhiếp Chấn Bang gật gật đầu, đối với bác sĩ Lâm, Nhiếp Chấn Bang cũng còn có hiểu biết. Nếu nói là trong vòng một hai
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trung-sinh-the-gia-tu/2283336/chuong-271.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.