Sau khi từ Dương gia đi ra, Nhiếp Chấn Bang lại phóng xe ở trên đường. Lần này trở lại thủ đô, Nhiếp Chấn Bang vốn không định tới nhà nào cả mà trực tiếp làm xong việc liền trở về Tây Bắc.
Nhưng, vì biến cố của nhà Đổng Uyển khiến đầu tiên là mình tới Đổng gia, tiếp theo, lại tới Dương gia. Một khi đã như vậy, Nhiếp Chấn Bang dứt khoát cũng chuẩn bị về nhà một chuyến. Lần trước đào hôn, dù sao cũng phải có một lời giải thích với ông cụ.
Xe trực tiếp dừng lại trước công nhà. Một hồi sau khi gõ cửa, một người cảnh vệ liền mở cửa chính ra. Nhìn thấy Nhiếp Chấn Bang, cảnh vệ cũng kính một lễ, Nhiếp Chấn Bang lúc này cũng cười nói:
- Anh vương, ông cụ có nhà không?
Những người này, đều là cảnh vệ và lính công vụ được phân cho ông cụ. Mặc dù trông bề ngoài thì rất bình thường nhưng thân thủ cũng rất lợi hại.
Nhiếp Chấn Bang có thể cảm nhận được người khác dũng mãnh, người khác tự nhiên cũng biết Nhiếp Chấn Bang lợi hại ra sao. Đối với kẻ mạnh, họ đều rất tôn kính. Lập tức, người cảnh vệ được gọi là anh Vương cũng cười nói:
- Tam thiếu gia đã về. Thủ trưởng hiện đang nghỉ ngơi, anh đi vào trước đi.
Nhiếp Chấn Bang gật gật đầu, liền đi vào sân. Sau khi kết hôn, anh cả đã chuyển ra ngoài. Cha mình bây giờ đang ở Yến Bắc. Bác cả ở đại viện quân khu. Các cô đều gả đi rồi, cũng chỉ thỉnh thoảng mới trở về. Cả tòa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trung-sinh-the-gia-tu/2283337/chuong-270.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.