Nghe lời nói của người đàn ông, Nhiếp Chấn Bang nhíu mày một cái. Mọi người đều nói, cán bộ của các Bộ, uỷ trung ương rất vênh váo. Hôm nay, Nhiếp Chấn Bang coi như là được thấy tận mắt rồi.
Tuy nhiên, trong chuyện phê duyệt dự án sân bay, Nhiếp Chấn Bang cũng hiểu rõ, trừ khi là dùng cách thức đặc thù, nếu không thì, dựa theo trình tự bình thường đi, bảy ngày đến nửa tháng, đây cũng coi như là mức bình thường.
Hai người này ở trước mặt, Nhiếp Chấn Bang cũng không để ý gì mấy, bởi vì, cấp bậc của họ quá thấp. Nếu thật sự nói ra thân phận, bối cảnh thực sự của mình, bọn họ không sợ tới mức đái ra quần thì cũng coi như là có năng lực chịu đựng đã rất giỏi rồi. Đối với Nhiếp Chấn Bang mà nói, có chuyện gì cũng lấy thân phận của mình ra thì trên thực tế, đó cũng là biểu hiện của sự vô dụng.
Lập tức, Nhiếp Chấn Bang cười nói:
- Hai vị lãnh đạo phê bình rất đúng, lần sau, tôi nhất định để lãnh đạo của chúng tôi tự mình ra mặt. Lần này, kính xin hai vị lãnh đạo chiếu cố một chút. Giúp đỡ chúng tôi, Tây Bắc là một địa khu nghèo khó, kinh phí cũng có hạn. Đi lại một lần cũng không dễ dàng. Kính xin hai vị lãnh đạo thông cảm nhiều hơn cho công tác của những đồng chí công tác ở vùng xa như chúng tôi. Tôi sẽ không quấy rầy các vị nữa. Bảy ngày sau, tôi lại tới vậy.
Đi ra khỏi văn phòng, bên trong mơ hồ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trung-sinh-the-gia-tu/2283335/chuong-272.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.