Nói đến đề tài nhạy cảm như vậy, không riêng gì Ninh Trí Viễn biến sắc, sắc mặt những người khác cũng thay đổi. Lưu Côn lúc này cũng biết ý đứng lên:
- Thôi, được rồi, được rồi! Mọi người ra ngoài cả đi!
Bất cứ ai, đều có tính thích nghe ngóng, bàn tán chuyện người khác, cho dù là những cô gái này cũng vậy. Đến Thiên đường nhân gian này, nhất là có thể lên tầng năm trở lên, đều là những nhân vật có thân phận địa vị không bình thường. Những cô gái này cũng có suy nghĩ cả, nếu có thể được một ông chủ, một thiếu gia nào đó xem trúng mình, bao dưỡng lâu dài, như vậy không phải so với việc mỗi ngày bán rẻ tiếng cười này phải tốt hơn sao?
Lưu Côn vừa nói như vậy, các cô gái liền uể oải đứng lên, nói một cách nũng nịu, ngọt ngấy:
- Côn thiếu gia…
Tiếng nói nũng nịu này vừa thốt ra, khiến Lưu Côn rùng người, khẽ run rẩy. Này thật đúng là, con mẹ nó báu vật mà.
Nhưng, chuyện nặng hay nhẹ, Lưu Côn vẫn phân chia được rõ. Lập tức, bàn tay đặt ở trên mông cô gái kia, bóp lấy một cái, rồi lại vỗ một cái nói:
- Cái đồ tiểu yêu tinh này, nghe lời, đi ra ngoài trước đi, anh đây có chuyện quan trọng cần bàn bạc. Tối nay, chúng ta sẽ chơi ba trăm hiệp.
Sau khi trong phòng chỉ còn lại có người một nhà , Ninh Trí Viễn cũng nghiêm mặt nói:
- Chuyện này, tôi nhưng thật ra không có chú ý chi tiết. Tam
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trung-sinh-the-gia-tu/2283334/chuong-273.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.