Lại lần nữa trở về thủ đô, lúc này đây, cảm giác của Nhiếp Chấn Bang khác hoàn toàn lúc trước. Trước kia, Nhiếp Chấn Bang trở về, cảm giác chính mình giống như một vị khách, nhưng lần này cảm giác cũng là về nhà thật sự.
Lần này trở về, không báo cho An Na biết, cũng không báo cho Đổng Uyển và Lí Lệ Tuyết. Bên ngoài sân bay, Nhiếp Gia Lương nhìn thấy Nhiếp Chấn Bang liền vẫy tay chào đón, nở một nụ cười.
Quan hệ giữa hai anh em, so với trước đây đã tốt hơn nhiều. Sau khi bỏ đi cái danh hiệu người thừa kế của Nhiếp gia, cả người Nhiếp Gia Lương cũng đã thay đổi nhiều.
- Lão tam, lần này, cậu thật sự quá xúc động rồi. Nói theo một câu cách ngôn của người thủ đô mà nói, chú là đồ sứ, Chu Thần kia còn không tính là cái gì, đến cái hũ cũng không được. Mặc dù, Chu Thần trong thể chế cũng coi như xong rồi. Nhưng chính cậu…
Ngồi trên xe, Nhiếp Gia Lương nói có chút lo lắng.
Con cả của Nhiếp gia thì vẫn là con cả của Nhiếp gia. Tuy rằng bây giờ đã không còn là người thừa kế Nhiếp gia nữa, nhưng, cái khí thế và khí độ này của Nhiếp Gia Lương vẫn còn đó.
Nhiếp Chấn Bang khẽ mỉn cười, cũng không hề phản bác lời nói của Nhiếp Gia Lương. Việc kéo phiếu trong Đại hội đại biểu Nhân dân, chuyện như vậy đối với người trong quan trường mà nói, đúng là điều kiêng kị nhất. Nếu nói là to, chuyện này có thể kéo sang chuyện nguyên tắc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trung-sinh-the-gia-tu/2283293/chuong-291.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.