Ông cụ hai nhà vừa nói như vậy, người của Nhiếp gia thật ra cũng không có kinh ngạc là bao. Nhưng, con cháu bên Dương gia đều giật mình cả lên. Nhiếp Chấn Bang này cũng quá được coi trọng đi. Người của Nhiếp gia như vậy, đó là điều hiển nhiên. Nhưng hôm nay, thậm chí ngay cả ông cụ nhà mình cũng coi trọng như vậy.
Tuy nhiên, ghen tị thì ghen tị, con cháu của Dương gia, cũng là được Dương lão giáo dục rất tốt đấy. Ở Dương gia, con trai là phần lớn, đời thứ ba cũng có không ít, nhưng lại chưa bao giờ có chuyện xấu gì xảy ra. Đây chính là bản lĩnh của ông cụ.
Trong thư phòng của Nhiếp lão, bước vào cửa, lúc này, hai ông cụ đã ngồi lần lượt trên ghế Thái sư. Nhìn Nhiếp Chấn Bang, ông cụ mỉm cười nói:
- Chấn Bang à, lần này gọi cháu trở về, chắc trong lòng cháu cũng cực kỳ không muốn đi?
Nhiếp lão vừa nói xong, ngồi bên cạnh, lúc này Dương lão cũng nghiêng tai để lắng nghe. Năng lực của Nhiếp Chấn Bang đã trải qua được sự khảo nghiệm cũng như được chứng minh qua thời gian ở Trung ương Đoàn và huyện Lê. Về năng lực thì Nhiếp Chấn Bang không còn gì có thể nghi ngờ được. Còn trong chính trị, về chỉnh thể mà nói, cơ bản thì Dương lão cũng vừa lòng. Về phần chuyện kéo vé trong cuộc tuyển của của Hội đồng nhân dân, khi đã đứng ở độ cao này của những người như Dương lão thì ngược lại, càng nhìn được rõ ràng hơn.
Ở mặt ngoài, Nhiếp Chấn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trung-sinh-the-gia-tu/2283291/chuong-292.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.