Cảnh tượng như thế này, nhân vật chính chỉ có thể có một, đó chính là Nhiếp Chấn Bang. Đây cũng là điều mà Nhiếp Chấn Bang xứng đáng có được. Đến nhậm chức ở Tân Lê, đem một huyện nghèo có tiếng cả nước, kiến thiết trở thành như thế này, trái tim con người đều làm bằng thịt, mà ánh mắt của dân chúng thì sáng như đuốc.
Phía sau, đám đông nghe được chuyện cũng chạy đến, một lần nữa hô lên:
- Bí thư Nhiếp, xin đừng đi. Ngài đi rồi, người dân Tân Lê chúng tôi biết làm thế nào đây.
Câu nói này, lại khiến cho các vị lãnh đạo mới nhận chức của các cơ quan thành ủy thành phố Tân Lê có phần xấu hổ, đồng thời, cũng có phần cảm động. Người làm quan mà có thể làm được như bí thư Nhiếp, cuộc đời này không uổng rồi.
Mắt của Nhiếp Chấn Bang cũng đã rơm rớm nước mắt, nhân dân Tây Bắc thật thà chất phác, chỉ trả giá có một chút, cũng đủ để họ mang ơn, làm cho họ báo đáp một cách toàn tâm toàn ý.
Lúc này, người dân biết tin chạy tới ngày càng đông. Ở quảng trường trước cổng toà nhà Thành ủy và Ủy ban nhân dân thành phố, rất đông người dân tập trung đến, có đến gần hai vạn người, may mà quảng trường khá rộng, cho nên không có vẻ quá chật chội.
Bên này, Trưởng ban thư ký văn phòng Thành ủy Khúc Phong cũng chỉ bảo nhân viên làm việc tạm thời mang một bộ thiết bị âm thanh từ trong phòng họp ra ngoài, nhanh chóng lắp đặt, kiểm tra
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trung-sinh-the-gia-tu/2283295/chuong-290.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.