Nhìn phía sau lưng, Nhiếp Chấn Bang đã đi đến, Hoàng Húc Dương liền gật gật đầu, kéo tay bà xã của mình Lý Phần nói rất nhỏ:
- Phần, đừng nói lung tung nữa.
Nhiếp Chấn Bang lúc này đã mỉn cười nói:
- Chị dâu, chị đúng rồi, tôi và Húc Dương thật sự là bạn cùng học ở trường đại học Bắc Kinh.
Nghe thấy câu nói của Nhiếp Chấn Bang, Lý Phần cũng có vẻ rất ngạc nhiên. Chủ tịch gọi mình là chị dâu, đây là chuyện từ xưa đến nay mới có lần đầu tiên. Lúc này Lý Phần cũng nghĩ đến tương lai, có bạn học là chủ tịch thành phố ở bên trên chiếu cố, tương lai của ông xã mình còn phải lo lắng nữa sao? Không nói khoa trương quá như vậy, ít nhất tiền đồ sáng lạng đây là điều chắc chắn có thể.
Nghĩ đến đây, trên mặt của Lý Phần cũng nở nụ cười tươi rói, không phải là nụ cười theo kiểu nụ cười dối trá, hoàn toàn là nụ cười chân thành từ đáy lòng.
- Chủ tịch Nhiếp, nhanh, nhanh mời vào trong nhà, ngài là vị khách có muốn cũng không mời được ấy chứ.
Lý Phần chần chờ một chút, cuối cùng cũng chào hỏi nhưng vẫn gọi là Chủ tịch.
Nhiếp Chấn Bang đã cười ha ha nói:
- Chị dâu không nên khách sáo, tôi và Húc Dương là bạn học lâu năm, hiện tại là bữa cơm gia đình, gọi tôi là Chấn Bang là được rồi. Chủ tịch cách xưng hô này chỉ gọi khi làm việc thôi.
Hoàng Húc Dương cũng cảm nhận được sự chân thành
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trung-sinh-the-gia-tu/2283018/chuong-409.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.